Suy Niệm Lời Chúa
Thứ Năm 09/04/2026 – Thứ Năm tuần BÁT NHẬT PHỤC SINH

Lời Chúa: Lc 24, 35-48
Khi ấy, hai môn đệ thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào. Mọi người còn đứng bàn chuyện thì Chúa Giêsu hiện ra đứng giữa họ và phán: "Bình an cho các con! Này Thầy đây, đừng sợ". Nhưng mọi người bối rối tưởng mình thấy ma.
Chúa lại phán: "Sao các con bối rối và lòng các con lo nghĩ như vậy? Hãy xem tay chân Thầy: chính Thầy đây! Hãy sờ mà xem: ma đâu có xương thịt như các con thấy Thầy có đây". Nói xong, Người đưa tay chân cho họ xem. Thấy họ còn chưa tin, và vì vui mừng mà bỡ ngỡ, Chúa hỏi: "Ở đây các con có gì ăn không?" Họ dâng cho Người một mẩu cá nướng và một tảng mật ong. Người ăn trước mặt các ông và đưa phần còn lại cho họ. Đoạn Người phán: "Đúng như lời Thầy đã nói với các con khi Thầy còn ở với các con, là: cần phải ứng nghiệm hết mọi lời đã ghi chép về Thầy trong luật Môsê, trong sách tiên tri và thánh vịnh". Rồi Người mở trí cho các ông am hiểu Kinh Thánh.
Người lại nói: "Có lời chép rằng: Đấng Kitô sẽ phải chịu thương khó và ngày thứ ba Người sẽ từ cõi chết sống lại. Rồi phải nhân danh Người rao giảng sự thống hối và sự ăn năn để lãnh ơn tha tội cho muôn dân, bắt đầu từ thành Giêrusalem. Còn các con, các con sẽ làm chứng nhân về những điều ấy".
Suy niệm:
Tin mừng hôm nay cho thấy Chúa Giêsu hiện ra với các môn đệ. Thoạt đầu, các ông tưởng là thấy ma, đầy sợ hãi và hoang mang. Nhưng Người đã giúp họ nhận ra sự hiện diện thật của mình: “Sao anh em lại bối rối?… Cứ rờ xem, ma đâu có xương có thịt như anh em thấy Thầy có đây” (Lc 24,38-39). Người còn ăn trước mặt các ông, để xóa tan mọi nghi ngờ.
Qua kinh nghiệm này, thánh Luca cho thấy: con người không thể biết Chúa Giêsu Phục Sinh theo cách như trước kia. Trước và sau phục sinh, Người vẫn là một, nhưng cách con người cảm nghiệm về Người đã đổi khác. Từ nay, sự nhận biết ấy đòi hỏi một bước đi của tự do và ý chí, nghĩa là bước đi của niềm tin.
Dù các môn đệ được diễm phúc thấy tận mắt Đấng Phục Sinh, các ông vẫn cần vượt qua sợ hãi và nghi nan để tin nhận. Kinh nghiệm ấy cũng được thánh Gioan diễn tả khi đứng trước ngôi mộ trống: “Ông đã thấy và đã tin” (Ga 20,8). Từ đó, một nguyên tắc nền tảng được xác lập: tin để thấy. Chính Chúa Giêsu cũng khẳng định điều ấy khi nói với Tôma: “Phúc cho những ai không thấy mà tin” (Ga 20,29).
Đối với người Kitô hữu hôm nay, không thấy mà tin không phải là một thiệt thòi, nhưng là con đường dẫn đến cảm nghiệm sâu xa về Đấng Phục Sinh. Niềm tin đích thực không chỉ dừng lại ở lời tuyên xưng, nhưng mở ra một cái nhìn mới về cuộc sống. Nhờ đó, giữa những mất mát và khổ đau, con người vẫn tìm được hy vọng; giữa ích kỷ và hận thù, vẫn có thể sống quảng đại, yêu thương và tha thứ.
Chính trong đời sống thường ngày, qua từng biến cố, người tín hữu được mời gọi nhận ra sự hiện diện của Chúa Giêsu Phục Sinh. Khi tin, con người sẽ thấy; và khi thấy bằng ánh mắt đức tin, tâm hồn sẽ được bình an.
Lời nguyện: Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, giữa những bối rối và hoài nghi của lòng con, Chúa vẫn kiên nhẫn tỏ mình và ban bình an; xin củng cố niềm tin còn yếu kém, để trong những điều không thấy, con vẫn nhận ra sự hiện diện sống động của Chúa, và giữa mọi biến cố vui buồn, biết vững vàng bước đi trong bình an và hy vọng mà Chúa ban. Amen.
Nguồn: giaophanphucuong.org
Đăng ký gia nhập
Hiệp Hội Kinh Mân Côi
