Suy Niệm Lời Chúa
Thứ Hai 29/12/2025 – Ngày thứ năm trong tuần Bát Nhật Giáng Sinh

LỜI CHÚA: Lc 2, 22-35
Khi mãn thời hạn thanh tẩy theo Luật Môsê, ông bà đem Chúa Giêsu lên thành Giêrusalem, để dâng cho Chúa, như đã viết trong lề luật Chúa rằng: "Mọi con trai đầu lòng sẽ được gọi là của thánh, dâng cho Thiên Chúa", và việc dâng lễ vật như đã nói trong lề luật Chúa là "một cặp chim gáy, hoặc hai bồ câu con".
Và lúc đó tại Giêrusalem có một người tên là Simêon, là người công chính và có lòng kính sợ, đang mong đợi niềm an ủi Israel, có Thánh Thần ở trong ông. Ông được Thánh Thần mách bảo là sẽ không thấy giờ chết đến, trước khi thấy Ðấng Kitô của Chúa. Ðược Thánh Thần thúc giục, ông vào đền thờ. Khi cha mẹ bồng trẻ Giêsu đến để thi hành cho Người các nghi thức theo luật dạy, thì ông ẵm lấy Người trên cánh tay mình, và chúc tụng Thiên Chúa rằng: "Lạy Chúa, bây giờ Chúa để cho tôi tớ Chúa đi bình an, theo như lời Chúa. Vì chính mắt con đã thấy ơn cứu độ mà Chúa đã sắm sẵn trước mặt muôn dân, là ánh sáng đã chiếu soi các lương dân, và vinh quang của Israel dân Chúa".
Cha mẹ Người đều kinh ngạc về những điều đã nói về Người. Simêon chúc lành cho hai ông bà, và nói với Maria mẹ Người rằng: "Ðây trẻ này được đặt lên, khiến cho nhiều người trong Israel phải sụp đổ hay được đứng dậy, và cũng để làm mục tiêu cho người ta chống đối. Về phần bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm hồn bà, để tâm tư nhiều tâm hồn được biểu lộ".
SUY NIỆM
Trong Tin mừng hôm nay, Đức Maria và thánh Giuse đem Hài nhi Giêsu lên Giêrusalem để tiến dâng cho Chúa, như Luật đã truyền: “Mọi con trai đầu lòng phải được gọi là của thánh dành cho Chúa” (Lc 2,23). Hai đấng vẫn trung tín giữ các tập tục tốt lành, khiêm tốn đem lễ vật đơn sơ là “một đôi chim gáy hay một cặp bồ câu non” (Lc 2,24). Hành động ấy gợi cho chúng ta hai điều quan trọng: trước hết, Chúa Giêsu được dâng cho Thiên Chúa như của lễ đẹp lòng Cha; tiếp đến, gia đình Nazarét dâng Người cùng với lễ vật tượng trưng cho tấm lòng chân thành và đời sống vâng phục.
Ngay từ thuở ấu thơ, cuộc đời Chúa Giêsu đã được đặt trọn trong thánh ý Chúa Cha. Hành trình cứu độ của Người chính là hành trình tự hiến, như tác giả thư Do Thái khẳng định: “Này con đến để thực thi ý Ngài” (Dt 10,7). Người vừa là Thượng tế vừa là hy tế hoàn hảo, dâng chính mình làm lễ vật cứu chuộc nhân loại bằng sự vâng phục tuyệt đối. Nhìn vào mẫu gương ấy, chúng ta được mời gọi tự hỏi: đời sống của ta có phải là một của lễ dâng lên Chúa mỗi ngày không?
Thật vậy, hiến dâng không chỉ dành cho bậc tu trì, nhưng là ơn gọi chung của mọi Kitô hữu. Khi ta sống đẹp, sống ngay lành, chu toàn bổn phận, quảng đại phục vụ và biết yêu thương tha thứ, thì chính những điều nhỏ bé ấy đã trở thành của lễ đẹp lòng Chúa. Dâng lễ vật là đóng góp hy sinh của ta; nhưng dâng chính mình qua từng cố gắng âm thầm, từng lần vượt thắng bản thân, từng việc làm vì yêu Chúa và yêu người - đó mới là hy tế tinh tuyền đẹp lòng Thiên Chúa nhất.
Mỗi ngày, trong lời nói, việc làm và cả những suy nghĩ thầm kín, ta được mời gọi noi gương Chúa Giêsu để sống như của lễ hiến dâng. Khi ta biết đặt thánh ý Chúa trên những tính toán cá nhân, biết hiền hòa giữa những khó chịu, trung tín giữa những thất vọng, thì ta đang âm thầm dâng lên Chúa điều quý nhất: chính bản thân mình.
Lạy Chúa Giêsu, Đấng đã được Mẹ và thánh Giuse tiến dâng trong đền thờ, xin cho mỗi ngày chúng con cũng biết dâng chính đời mình cho Chúa, để trở nên của lễ đẹp lòng Người. Amen.
Nguồn: giaophanphucuong.org
Đăng ký gia nhập
Hiệp Hội Kinh Mân Côi
