Thứ Năm 05/03/2026 – Thứ Năm tuần 2 Mùa Chay

Suy Niệm Lời Chúa

Thứ Năm 05/03/2026 – Thứ Năm tuần 2 Mùa Chay

Ngày đăng: 04/03/2026

Lời Chúa: Lc 16, 19-31

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng những người biệt phái rằng: “Có một nhà phú hộ kia vận toàn gấm vóc, lụa là, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người hành khất tên là Ladarô, nằm bên cổng nhà ông đó, mình đầy ghẻ chốc, ước được những mụn bánh từ bàn ăn rớt xuống để ăn cho đỡ đói, nhưng không ai thèm cho. Những con chó đến liếm ghẻ chốc của người ấy.

Nhưng xảy ra là người hành khất đó chết và được các thiên thần đem lên nơi lòng Abraham. Còn nhà phú hộ kia cũng chết và được đem chôn. Trong hoả ngục, phải chịu cực hình, nhà phú hộ ngước mắt lên thì thấy đằng xa có Abraham và Ladarô trong lòng Ngài, liền cất tiếng kêu la rằng: “Lạy Cha Abraham, xin thương xót tôi và sai Ladarô nhúng đầu ngón tay vào nước để làm mát lưỡi tôi, vì tôi phải quằn quại trong ngọn lửa này. Abraham nói lại: “Hỡi con, suốt đời con, con được toàn sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ. Vậy bây giờ Ladarô được an ủi ở chốn này, còn con thì chịu khốn khổ. Vả chăng, giữa các ngươi và chúng tôi đây đã có sẵn một vực thẳm, khiến những kẻ muốn tự đây qua đó, không thể qua được, cũng như không thể từ đó qua đây được”.

Người đó lại nói: “Ðã vậy, tôi nài xin cha sai Ladarô đến nhà cha tôi, vì tôi còn năm người anh em nữa, để ông bảo họ, kẻo họ cũng phải sa vào chốn cực hình này”. Abraham đáp rằng: “Chúng đã có Môsê và các tiên tri, chúng hãy nghe các Ngài”. Người đó thưa: “Không đâu, lạy Cha Abraham! Nhưng nếu có ai trong kẻ chết về với họ, thì ắt họ sẽ hối cải”. Nhưng Abraham bảo người ấy: “Nếu chúng không chịu nghe Môsê và các tiên tri, thì cho dù kẻ chết sống lại đi nữa, chúng cũng chẳng chịu nghe đâu”.

SUY NIỆM

Qua trang Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu cho chúng ta thấy hình ảnh ông nhà giàu và ông Lazarô (x. Lc 16,19-31). Hai con người ấy vừa có những điểm giống nhau, vừa có những khác biệt rõ rệt. Họ giống nhau ở chỗ đều được sinh ra và đều phải chết. Nhưng khi còn sống, cuộc đời của họ lại hoàn toàn trái ngược nhau.

Ông nhà giàu sống trong nhung lụa, yến tiệc linh đình mỗi ngày; còn ông Lazarô thì bệnh tật, mụn nhọt đầy mình, nghèo khổ đến nỗi phải nằm trước cửa nhà người khác để xin ăn. Khi chết, số phận của họ cũng đảo ngược: ông nhà giàu phải chịu cực hình, còn ông Lazarô được hưởng hạnh phúc trong Nước Trời.

Của cải vật chất là điều cần thiết cho đời sống con người, nhưng chúng chỉ là phương tiện chứ không phải là cùng đích. Khi của cải trở thành ông chủ, con người dễ rơi vào thái độ dửng dưng và vô cảm trước nỗi khổ của tha nhân. Ông phú hộ trong Tin mừng đã tạo ra một vực thẳm ngăn cách mình với người nghèo khổ ngay từ khi còn sống, và sau khi chết, khoảng cách ấy trở nên không thể vượt qua. Lời Chúa hôm nay cảnh tỉnh chúng ta trước hậu quả của sự thờ ơ, đồng thời mời gọi mỗi người biết sám hối và tín thác vào Thiên Chúa trong cuộc sống trần gian này.

Qua dụ ngôn này, Chúa Giêsu nhắc nhở rằng của cải vật chất không có giá trị vĩnh cửu. Điều quan trọng là cách chúng ta sống và sử dụng chúng như thế nào. Sự ích kỷ và vô tâm dẫn đến mất mát đời đời, trong khi lòng tin phó thác và tình bác ái mở ra con đường dẫn tới hạnh phúc Nước Trời.

Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con biết mở rộng tấm lòng để chia sẻ của cải với những người đang cần đến sự giúp đỡ của chúng con. Xin giúp chúng con luôn phó thác vào sự quan phòng của Chúa, để mỗi ngày biết sống xứng đáng là người Kitô hữu, hầu qua mọi việc làm của chúng con, danh Chúa được tôn vinh, như lời thánh Phaolô dạy: “Dù ăn, dù uống hay làm bất cứ việc gì, anh em hãy làm tất cả để tôn vinh Thiên Chúa” (1Cr 10,31). Amen.

Nguồn: giaophanphucuong.org